Đợi

#1
Chẳng phải đợi đến lúc vắng anh rồi
Trái tim em mới bùng lên nỗi nhớ
Đêm hôm nay vẫn buồn như tiếng thở
Giọt nước mắt nào chợt vỡ trên mi
Em mượn lời thơ gởi tiếng thầm thì
Bên ấy, chẳng cách gì anh nghe được
Thế cho nên anh vẫn đều chân bước
Làm sao em biết trước những đổi thay!
Ở nơi đây em nhẩm tính từng ngày
Khoảng cách vẫn cứ dày theo năm tháng
Đến bao giờ đợi chờ thành dĩ vãng
Phím dương cầm rớt một tiếng đàn vui
Một đêm dài qua đi trong cơn mưa
Tôi đã thức với một người xa lạ
Thời gian trôi ... sao nhanh hối hả
Cuốn đêm đi gọi sáng tới rồi...
Tôi không còn cất được tiếng cười
Rút tơ lòng gói tròn lời tâm sự
Hoa tàn rơi rụng về cội cũ
Tuổi nào phai đền lại một kiếp người...
Lời nói nào người giành chỉ riêng tôi
Lời nói nào tôi mở lòng với bạn
Hai con người lang thang không giới hạn
Lạc vào nhau chia sẻ những vui buồn.. Đêm tàn rối lòng tôi nhẹ nhàng hơn
Bạn có nặng lòng vì những lời tâm sự?
Cuộc sống là con sông chảy mãi theo dòng cũ
Bến lở bến bồi là duyên phận đẩy đưa...... Đêm tàn rồi mà trời vẫn cứ mưa
Mong sao lòng tôi mưa đừng rơi thêm nữa
Mong sao bạn sẽ không là một nửa
Một nửa xa xôi sẽ tìm bạn trở về.
Mong cuộc đời mãi là những bờ bến đam mê...