nổi long người viển sứ

#1
nỗi long người viển sứ

Trời hàn quốc lạnh lùng mưa tuyết đổ. Xuân đã về sao cây cỏ xơ rơ. Ôi biết bao giờ được trông thấy cảnh xuân xưa. Ngày về quê cũ vẫn nay lần mai lựa. Mùa xuân trước tôi hẹn mùa xuân tới, mùa Xuân này lại hẹn đến Xuân sau. Âm thầm năm tháng qua mau, Xuân này đến nữa là bao Xuân rồi. Góc giáo đường lạnh lẽo đứng trơ vơ, vài chiếc lá vật vờ bay trước gió. Tuyết rơi trắng xóa chân cầu, mùa Xuân đất khách ai sầu hơn ai.
 
Last edited by a moderator:
#2
Trời hàn quốc lạnh lùng mưa tuyết đổ. Xuân đã về sao cây cỏ xơ rơ. Ôi biết bao giờ được trông thấy cảnh xuân xưa. Ngày về quê cũ vẫn nay lần mai lựa. Mùa xuân trước tôi hẹn mùa xuân tới, mùa Xuân này lại hẹn đến Xuân sau. Âm thầm năm tháng qua mau, Xuân này đến nữa là bao Xuân rồi. Góc giáo đường lạnh lẽo đứng trơ vơ, vài chiếc lá vật vờ bay trước gió. Tuyết rơi trắng xóa chân cầu, mùa Xuân đất khách ai sầu hơn ai.
hay qua anh oi...doc xong thay buon ge gom....may nam roi chua duoc ve que